Tui viết cho Chi Tran/Phạm Minh Chiến tiếp.
Số 3 (Sau Khi Ba Mất)

Phạm Minh Chiến: Có lẽ anh trách thằng em này quên anh đúng thế, thà không nói chuyện vẫn tốt hơn, để hình ảnh tốt của anh em còn nhớ. Anh hay la rày tụi em mong nó đạo đức… nhớ ông bà, cha mẹ, cội nguồn… nhưng anh có làm được không? gia đình anh, con anh nó như thế nào anh có biết không? Anh đã bỏ tụi em ra đi tìm cuộc sống mới mà anh có biết đám em của anh nó vất vã cỡ nào không? anh chẳng quan tâm nó cái gì thì đừng quan tâm cuộc sống của gia đình nó làm chi.
Phạm Minh Chiến: Bà mẹ này xét về khía cạnh tiền vẫn tốt hơn mẹ tôi, con nó chả cho 1 xu chứ 30 ngàn đô la là có giá lắm các bác ạ

Tui:

Chú út! khi chú viết chú có cảm thấy mình quá là ngây thơ/ngây ngô không vậy? Không biết sao Sở Tài Nguyên và Môi Trường thành phố tỉnh Vĩnh Long cho chú làm phó trưởng phòng nữa? Nói là nói vậy chớ theo những gì con nói trong bài trước, chú cố tình viết như vầy nhằm mục đích cho Ba con tức dữ dội lên và bao quá khứ/chuyện xưa quay trở về… để bệnh hành hạ dữ hơn… chết mau hơn… để chú không còn liên quan gì đến VNCH nữa mà dễ dàng thăng quan tiến chức… quá thăm, quá ác, quá tàn nhẫn, quá độc…

Bây giờ con nói từng phần một cho chú nghe. Lẽ ra con không đáp lại những gì chú viết nữa nhưng chú thật là quá đáng… Sau khi chú đăng câu này, ba đã đáp lại chú và có phần giải thích cho hoàn cảnh của Ba mới qua Mỹ này nọ với giọng ôn hoà… nhưng chú còn cố gắng nhảy xuống phía dưới sau những comment của người khác mà tấn công Ba con một đoạn khác nữa liên quan đến tiền lo cho mẹ già, con đã đáp lại chú cái đó… Con còn tưởng sau bài viết đó của con, chú hiểu rõ hơn… thì chú cũng hỏi thăm người anh bệnh của chú một tiếng nhưng chú bao gồm gia đình chú (vợ, con chú) đành lòng không màn tới Ba con chỉ một từ cũng không có cho tới khi Ba con chết… sau khi Ba con chết chú còn tỏa ra ngây ngô… Chú thật là vô nhân tánh, bất nhân… và cả chú 10/Phạm Ngọc Trường/Truong Pham nữa.

Phần 1, chú viết: “Có lẽ anh trách thằng em này quên anh đúng thế, thà không nói chuyện vẫn tốt hơn, để hình ảnh tốt của anh em còn nhớ.”

Tui:

  • Chú út! Được anh mình quan tâm là một điều vô cùng mai mắn đặc biệt là ở tuổi 55 của chú mà còn có thằng anh 73 tuổi quan tâm không có gì có thể so sánh được, dầu chú có bạc tỉ/trăm tỉ/ngàn tỉ… đi nữa, chú cũng không thể tìm ra được một người anh quan tâm, lo lắng… cho chú bấy lâu nay bao gồm sức khoẻ/giấc ngủ/tiếng ngáy của chú… Người anh quan tâm em mình không một chút vụ lợi mà nhiều khi còn phải hy sinh để em mình có cuộc sống tốt hơn… Nếu một người có cái đầu! thì không nói anh mình như thế đặc biệt là khi anh mình đang bệnh nặng và ở xa, nữa vòng trái đất, không có thân nhân nào khác hơn là 2 đứa con, con dâu và 3 đứa cháu nội.

“Có lẽ anh trách thằng em này quên anh đúng thế,” – Con cho chú biết nếu Ba con trách chú là đã trách chú từ lâu lắm rồi, không đợi đến giờ phút gần chết mới trách chú đâu; mai mốt, con sẽ kể hết cho chú nghe những gì chú đã làm với Ba mà Ba có thể trách chú lâu rồi… Sau khi Ba con hơi khoẻ lại và vượt móc 6 tháng của Bác Sĩ… Ba tìm chú để nói chuyện chơi nhưng không được, Ba hỏi thăm về chú bao gồm hỏi cô út, chú 10 nhưng không được tin tức rõ ràng về chú lắm… Ba lo lắng cho chú, không biết chú có chuyện gì không mà trốn hết mọi người bao gồm Ba con… Ba nhắn tin cho chú, báo chú là Ba bệnh để chú liên lạc với Ba vì Ba không nghĩ thằng em út của mình nó quá vô lương tâm, ác độc…

Con nói cho chú biết, mỗi lần Ba con nói chuyện với chú, Ba con có được lợi gì? hay còn phải buồn thêm và bực bội thêm không chừng vì chú không biết nói chuyện sao cho vừa lòng người… Con nhớ tục ngữ Việt Nam cũng có câu “Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” mà… Chú từng tuổi này mà không biết câu nói này sao? ở tuổi mà người ta có cháu nội cháu ngoại rồi mà cũng không biết vậy mà bày đặc đi trách móc đám cháu của mình này nọ… Bấy lâu nay vì vai vế chú được gọi là chú là cậu là bác… chú tưởng chú giỏi, tốt, hay hơn mọi người sao? Con cho chú biết, đám cháu của chú nó còn khá, giỏi, tốt, biết đều, biết ăn nói… hơn chú ngàn lần. Khi chú nói chuyện với Ba con, chú chỉ nghĩ lợi cho phần chú hay còn gọi là ích kỷ, nhỏ nhen, bủn xỉn… Mỗi lần nói chuyện, chú than phiền này nọ chuyện gia đình nội với Ba con như là than phiền về chị dâu chú thiếm 10, thiếm 5 hay mấy đứa em hay cô út hay chú 10 hay dượng út… này nọ… Ba con không nói gì hay tỏ vẻ ra đứng về phía chú, chú thấy không có lợi nữa… chú bắt đầu nói những lời nói/từ ngữ khó nghe với Ba con… Con nghe, con chứng kiến bấy lâu nay nhưng vì nể chú là em của Ba con, con không lên tiếng để Ba tự giải quyết cộng thêm con không muốn Ba con buồn vì chú cháu bất hoà… nhưng bây giờ chú quá đáng và không có tánh người, con sẽ nói hết cho mọi người nghe… chú có rủa thì cứ rủa, con không màn, con vẫn tiếp tục nói cho mọi người biết rõ về bộ mặt thật của chú, gia đình riêng của chú…

“…thà không nói chuyện vẫn tốt hơn” – vậy sao chú không câm mồm mà nhảy vô cuộc nói chuyện giữa Ba và chú 10 làm chi… cuộc nói chuyện đó không có gì liên quan đến chú hay người vợ mà chú cứ khoe khoan/tâng bóc với Ba con hoài hay con chú đặc biệt là thằng quý tử nói tiếng Đức/khoe khoan giàu có của chú…

“…để hình ảnh tốt của anh em còn nhớ.” – Ba con làm gì mà chú phải xấu hổ, không muốn nhớ… như chú nói chú chỉ muốn hình ảnh tốt thôi?

Phần 2 chú viết: “Anh hay la rày tụi em mong nó đạo đức… nhớ ông bà, cha mẹ, cội nguồn… nhưng anh có làm được không?”
Tui:

  • Chú và bao gồm đám em Ba con quá là mai mắn có được một người anh nhắc nhở, quan tâm, lo lắng… Vậy mà chú không biết quý, còn hỏi ngược (sóc) anh mình trong lúc anh mình bệnh mà cái bệnh thuộc loại không có thể quay ngược lại được… Ý là Ba con nhắc nhở, vậy mà chú còn vầy, không biết Ba con không nhắc nhở chú? không biết chú ra sao nữa? có thể còn tệ hơn đám du côn du đảng nữa không chừng…
  • “…đạo đức… nhớ ông bà, cha mẹ, cội nguồn… nhưng anh có làm được không?” – Chú hỏi Ba con câu này chú có suy nghĩ trước khi hỏi không vậy… chú tưởng chú là ai mà hạch hỏi Ba con hả? chú chỉ là một thằng đảng viên đảng cộng sản cỏn con thôi… Chú phải nói rõ ra câu nói này nghe chú Phạm Minh Chiến! Ba con làm gì? Không làm được gì? về đạo đức? nhớ ông bà? nhớ cha mẹ? nhớ cội nguồn? Chú phải giải thích rõ ra nghe chú Phạm Minh Chiến/Chi Tran, phó trưởng phòng Sở Tài Nguyên và Môi Trường thành phố tỉnh Vĩnh Long???

Con cho chú biết về mặt đạo đức, Ba con là người có đạo đức nhứt trong gia đình bên nội, còn chú là người không có đạo đức nhứt… Chú có muốn con nói ra những việc làm mất đạo đức của chú trên đây không?

Còn nói tới nhớ ông bà, cha mẹ, sao chú biết Ba con không nhớ? Làm sao để toả vẻ ra là nhớ ông bà, cha mẹ, cội nguồn hả chú Phạm Minh Chiến… Chú tưởng chú là người nhớ ông bà, cha mẹ, cội nguồn lắm sao mà đi trách móc anh chú… Chắc đối với chú nhớ ông bà, cha me, cội nguồn là đi ra thăm lăng Hồ Chí Mình, chụp hình dưới cờ đảng cộng sản Việt Nam, đi giỗ tổ họ Phạm, dán cờ đỏ sao vàng trên mặt (vợ chú)… hay đi khoe vợ mình này nọ hả chú? chụp hình vợ mình cầm nấm nhan đứng trước bàn thờ ông bà, cha mẹ… khấn vái mới toả ra là nhớ ông bà, cha mẹ, cội nguồn hay sao?… Nếu là vậy, thì xin lỗi chú, Ba con không thể làm được vì Ba con là quân nhân cán chính Việt Nam Cộng Hoà (cha, chú, anh, em, em họ của Ba con đều là người của VNCH), gốc họ Đỗ và vợ Ba con (mẹ con) đã chết gần 30 năm rồi… Còn nếu chú cho là mỗi năm đám giỗ hay tết, Ba con phải gởi tiền về cho vợ chồng chú mới toả ra là nhớ ông bà, cha mẹ, cội nguồn… như chú than thở với ba con “Thứ bảy nghỉ, làm vườn, bán dừa nạo 45 ngàn/12 trái là có giá. Để giành lo 1 năm 2 đám giỗ mà và tết nữa”… Con cho chú biết, Ba con không gởi tiền về cho đảng viên đảng cộng sản đâu, Ba con chỉ gởi tiền cho chú để lo cho bà nội khi bà nội (người chết sau cùng) còn sống thôi… Con nói thiệt với chú nếu Ba con có gởi tiền, con cũng không cho vì Ba con là người đi tị nạn cộng sản ở Mỹ, nhà nước cộng sản Việt Nam không công nhận công bằng và quyền lợi cho ngụy/ngụy quân ngụy quyền/quân dân cán chính VNCH… trong hệ thống chính trị tại Việt Nam tại sao Ba con phải gởi tiền về nuôi đảng viên đảng cộng sản Việt Nam và gia đình họ hả?… Khi con biết 2 chú là cán bộ của nhà nước cộng sản Việt Nam là con đã không để cho ba con đứng tên gởi tiền về lo cho bà nội lúc còn sống rồi, huống chi là sau này (sau bà nội chết)…

Còn nói tới nhớ cội nguồn, chú là người không biết cội nguồn của chú thì đúng hơn… chú cũng không nhớ cội nguồn của chú nữa đừng bày đặc nói cội nguồn này nọ… Để con nói cho chú biết cội nguồn của chú… cội nguồn của chú là gốc cộng hòa (Việt Nam Cộng Hoà/VNCH) chớ không phải là cộng sản… chú được sanh ra và ăn uống của cộng hoà trong đó có tiền xương máu của Ba con khi trở thành quân nhân cán chính VNCH… ông nội là người của VNCH, làm ở kho đạn cho VNCH ở gần phi trường VNCH ở Cần Thơ… ông tư, em ông nội, cũng là người của VNCH, làm cho VNCH…. bác ba, ba con, chú năm, chú Xuân con ông Tư đều là quân nhân cán chính VNCH… ông nội có từng đi theo tiếng gọi yêu nước chống Pháp của Việt Minh sau khi sanh bác ba ra… lãnh tụ của Việt Minh là Hồ Chí Minh… nhưng ông nội đã bỏ về vì họ bốc lột, bắt làm nhiều không cho ăn bao nhiêu, không đủ sức để làm việc… ông nội lội bộ từ Saigon về Vĩnh Long… bỏ về mà không dám quay lại nhìn… cái này ông nội đã từng kể cho con nghe, con còn tưởng tượng cảnh lúc đó ra sao nữa… nhưng con nhỏ con không hiểu, sao này con hỏi Ba con, Ba con mới nói và giải thích rõ ra cho con biết… Còn nữa ông nội gốc là họ Đỗ chớ không phải họ Phạm… ông nội là Đỗ Tấn Quyền, ông tư là Đỗ Tấn Tướt, ông cố là Đỗ Tấn Chức… Con còn nhiều lắm, nếu chú muốn biết nữa con sẽ kể cho chú nghe cội nguồn của chú… Hở một chút là chú đem chữ cội nguồn ra nói, Ba con nhịn chú không nói gì chú khi chú nói chú nói với em con là nó mất gốc/không biết cội nguồn/nhớ cội nguồn… chú tưởng vậy là chú giỏi, chú hay, chú biết dùng từ, chú nói đúng… mà chú làm tới… Khi Ba con gọi về đám giỗ bà nội 2018, có đủ mặt mọi người, chú nói qua điện thoại với Ba con những từ ngữ đó… sau này chú than phiền với Ba con đám giỗ, cháu nội, cháu ngoại không ai về/không gọi này nọ… ba con không nói gì. Con nói thiệt cho chú biết, chú tự tạo/tạo nghiệt ra thôi, nếu con là mấy đứa em và anh hai Thắng mà nghe chú nói với bác/cậu/chú mình vậy cũng không thèm về hay hỏi hang nữa… chú có thể nói Ba con (Ba lớn nhất trong nhà nội lúc đó) vậy được thì đám thế hệ thứ ba có nghĩa lý gì với chú, có thể chú còn nói thậm tệ hơn nữa… mà cũng đâu biết được có thể là trò chơi sắp đặc sẵn của chú và gia đình chú không chừng vì không muốn ai về nhà đó nữa… để không ai nhắc cội nguồn miếng đất có ngôi nhà 2 tầng và miếng vườn đó từ đâu… để chú dễ dàng đi khoe khoan/khoác lác là do tiền của bà già vợ/bên vợ/em vợ giàu có ở Mỹ cho này nọ…

Xin lưu ý: Toàn bộ bài viết trên trang TinTucExpress.com do Tin Tức Express quản lý và bản quyền đều thuộc về người viết/tác giả. Xin đừng tái sử dụng (cắt, copy...) dưới bất cứ mọi hình thức kể cả đăng trên hay chạy týp hoặc thâu dạng audio/snapshot trên YouTube, Facebọok... Các báo chí, đài, YouTuber không được lấy hay in ấn lại các bài viết trên TinTucExpress.

Leave a Reply